Có một điều khá đau đớn khi nhà Kusuha hỗ trợ những người nữ, rằng là họ đau khổ vì đã tử tế quá nhiều, hi sinh quá nhiều và quên đi bản thân quá nhiều.
Và nếu có người trong gia đình bảo với họ rằng:
– hôn nhân toxic : bạn có quyền ly thân, ly hôn
– gia đình toxic: bạn có quyền dọn ra khỏi nhà
– môi trường công sở toxic: bạn có quyền nghỉ làm, đổi công việc khác
– mối quan hệ toxic: bạn có quyền chấm dứt
Và phải chọn lựa thật kỹ khi bước vào mối quan hệ dựa trên nhiều tiêu chí quan trọng như: tam quan, hệ quy chiếu, giá trị sống, tôn giáo, chấn thương từ nhỏ, chấn thương liên thế hệ, cách ba mẹ họ đối xử với nhau, cách họ xử lý mâu thuẫn vv…
Thì chúng mình nghĩ, có lẽ sẽ chấm dứt nhiều tấn bi kịch của đời người.
Và vì sao là “người trong gia đình” mà không phải là người khác?
Vì nhìn chung, con người VN mình sống vì tình nghĩa, vì gia đình, vì danh tiếng hơn là bản thân. Nên nếu bạn có một nền tảng đủ vững để bảo vệ con cái khỏi môi trường toxic thì đó đã là thiên đường – thứ mà nhiều đứa trẻ, nhiều người trưởng thành lẫn người có tuổi vẫn luôn truy cầu.
Và hầu hết mọi người không nhận ra rằng họ đau khổ vì họ không cho phép mình được “sướng” và ngộ nhận kiệt quệ là tình yêu, hiểu lầm hi sinh = giá trị.
Và hầu hết khổ đau của người nữ đa phần bắt nguồn từ “truyền thống” hi sinh của các bà, các mẹ. Khi còn bé chúng ta liên tục bị so sánh giữa “thời nay” và “thời xưa”, rằng ngày xưa thì “tao khổ lắm chứ có sướng như mày đâu”.
Khi mọi lời dạy được truyền đời cũng là khi nỗi đau vô thức biến thành di sản, hay nói cách khác thì “đời tao cũng đau vô cùng, bọn mày mới tí chuyện làm ầm lên”.
Và là khi, phụ nữ, hay các bà, các mẹ lại vô thức đính kèm đau đớn là thước đo của người nữ phẩm hạnh, gìn giữ gia đình là thứ người nữ cần ưu tiên, dù cho có tan nát đến kiệt quệ, kể cả: chồng ngoại tình, vũ phu, vv…
Là vậy, khi phụ nữ sống sai thiên tính thì lại vô thức nhân rộng nỗi đau truyền đời từ đời này sang đời khác. Họ không được giáo dục rằng hôn nhân / mối quan hệ hạnh phúc có thể đo lường ngay từ đầu và được lựa chọn kỹ lưỡng ngay từ đầu thay vì cưới về và “chịu trận”, từ đó mang những “hi sinh” của bản thân trở thành “chiến tích” để nuôi dạy con cái. Tạo ra vòng lặp liên thế hệ và những mái nhà y hệt bãi chiến trường chứ không phải là “tổ ấm” khi ba mẹ đối phó lẫn nhau, con cái “đối phó” ba mẹ, nền tảng mối quan hệ được dựng nên từ sự “duy trì trật tự và thể diện” thay vì sự kết nối và yêu thương.
Và nó lại vô thức biến thành một chuỗi đau khổ kéo dài mà chính người trong cuộc đôi khi không hiểu rằng là họ “đang khổ”.
Vì vậy, bước đầu tiên là hãy cứu lấy mình trước tiên, không cần đợi ai cho phép.
Nếu bạn không thể yêu mình thì cũng không thể đòi hỏi người khác yêu mình.
Bạn không hạnh phúc thì không ai có thể mang lại hạnh phúc cho bạn.
Bạn không yên, không vui, thì không ai có thể cho bạn điều đó.
Bạn cũng không cần có người yêu hay lập gia đình nếu như điều đó không làm cho bạn thăng hoa và sống một cuộc đời rực rỡ hằng ngày.
Đích đến của mối quan hệ luôn là một cuộc đời đáng sống hằng ngày chứ không phải một cuộc đời đáng để từ bỏ hằng ngày.
Và, bạn xứng đáng được hạnh phúc thay vì chịu đựng, chịu trận, hi sinh, đau đớn, mệt mỏi, vv…
Vì muốn hoà bình – phải có chiến tranh!
Đọc đến đây, nếu như bạn rơi vào những câu chuyện kể trên thì ngừng lại một nhịp, nhà Kusuha gửi bạn một cái ôm sâu và hãy dũng cảm chọn mình. Một đời là quá dài!


